Bình chọn

Theo bạn thông tin nội dung website thế nào ?

Phong phú đa dạng
Dễ sử dụng
Hữu ích

292 người đã tham gia bình chọn

Thống kê truy cập

Số lượng và lượt người truy cập

  • Online 2

  • Hôm nay 490

  • Tổng 10.562.244

Những nữ Hộ lý vinh dự được Bác Hồ tặng huy hiệu

Xem với cỡ chữ : A- A A+
Nhân ngày Thầy thuốc Việt Nam 27/2, chúng tôi về tổ dân phố 5 phường Hải Thành (Đồng Hới) gặp chị Hoàng Thị Vận, người nữ hộ lý năm xưa đã từng được Bác Hồ tặng Huy hiệu của Người.

Chị Hoàng Thị Vận sinh năm 1946, năm 16 tuổi chị được cử đi học lớp Y tá hộ sinh ngắn ngày sau đó trở về làm hộ lý hộ sinh Trạm xá thôn Đông Thành, thị xã Đồng Hới. Trong những năm chiến tranh chống Mỹ cứu nước, chị vừa là hộ lý hộ sinh vừa là y tá, cứu thương, bán thuốc phục vụ cán bộ, nhân dân và dân quân du kích trong địa bàn. Bất luận mọi tình huống, dù ngày hay đêm, dù mưa giông bão tố hay bom rơi đạn lạc cũng không cản được bước chân người nữ y tá trẻ làm nhiệm vụ cứu người. Đêm 5/2/1965 dưới làn đạn pháo kích của tàu chiến Mỹ, chị đã dũng cảm đỡ đẻ thành công rồi dùng thân mình che cho sản phụ cùng hài nhi đưa xuống hầm trú ẩn an toàn trước khi chiếc bàn đẻ của Trạm xá Đông Thành bị mảnh đạn pháo phá nát. Chứng kiến hành động dũng cảm đó, Bác sĩ Phạm Kỉnh - Trưởng Ty Y tế, đã chọn chị tham gia đoàn đại biểu nữ y tế Quảng Bình gồm 3 người (trong đó có chị Trương Thị Diên sau này là anh hùng lao động) ra Hà Nội dự Hội nghị những người phụ nữ xuất sắc của ngành Y tế Việt Nam tháng 6/1965. Tại Hội nghị, có Tổng Bí thư Trường Chinh đến dự, chị được đọc báo cáo thành tích và được nhận bằng khen của Bộ Y tế về: Thành tích dũng cảm cứu người và phục vụ sản phụ cùng nhân dân. Sau Hội nghị, đoàn đại biểu Phụ nữ Y tế Quảng Bình vinh dự được gặp Bác Hồ tại Phủ Chủ tịch, được ăn cơm với Bác, được Bác dặn dò thân mật, tặng vải may áo và tặng Huy hiệu của Người.

Nhắc tới vinh dự đó, chị Vận xúc động kể: “Hồi đó tôi mới 19 tuổi, là người trẻ nhất Hội nghị, vì vậy khi gặp Bác Hồ tôi vô cùng xúc động, không hề nói được câu nào mà cứ trân trân nhìn Bác như muốn in đậm hình bóng của Người vào trong trái tim thơ ngây của mình. Thấy thế Bác cười hỏi: “Sao cháu không nói gì mà cứ nhìn Bác mãi thế?”. Tôi giật mình ấp úng: “Dạ thưa, vì cháu thấy Bác gầy quá nên cháu xúc động ạ!”.
Vừa nói chuyện, vừa dặn dò, Bác vừa tặng chúng tôi mỗi người một chiếc Huy hiệu cùng một tấm vải hoa rồi bảo lái xe đưa chúng tôi đi may áo và tham quan một số cơ sở y tế tại Hà Nội.
Trong bữa cơm, Bác ăn rất ít mà cứ liên tục gắp thức ăn cho chúng tôi, rồi đột nhiên Bác hỏi: “Trong mâm cơm này các cháu thấy còn thiếu món gì nữa không?”.
Chúng tôi đồng thanh trả lời: “Dạ thưa Bác, đầy đủ lắm rồi ạ!”.
Bác cười hiền: “Các cháu sai rồi! Đối với người dân Quảng Bình thì trong mỗi bữa ăn phải có thêm món cà chấm ruốc! Đúng không nào?”.
Nghe Bác nói, chúng tôi vô cùng xúc động, một vị Chủ tịch nước như Bác mà lúc nào cũng quan tâm tới đời sống của nhân dân, ngay cả món cà chấm ruốc của người dân Quảng Bình mà Bác vẫn không hề quên.
Sau bữa ăn, trước lúc chia tay Bác ân cần dặn dò chúng tôi khi về quê phải cố gắng phục vụ nhân dân, phục vụ người bệnh tốt hơn nữa để góp phần đánh thắng giặc Mỹ xâm lược. Rồi Bác bảo chú cận vệ đưa cho chúng tôi 3 ổ bánh mì lớn để ăn trên đường, dặn tài xế phải lái xe an toàn, ngụy trang cẩn thận tránh máy bay địch phát hiện.
Vâng lời Bác dạy, về địa phương tôi đưa hết nhiệt huyết của tuổi trẻ phục vụ cán bộ, phục vụ nhân dân trong địa bàn. Dù ở nơi trực chiến hay nơi sơ tán, dù thời bình, thời chiến hay làm bất cứ nhiệm vụ gì: Y tá, cứu thương, bán dược, hộ lý hộ sinh tôi cũng hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, được cán bộ và nhân dân tin tưởng yêu quý. Lần được gặp Bác Hồ đó là niềm vinh hạnh to lớn nhất trong đời tôi mà cho đến giờ gần 72 tuổi rồi vẫn không sao quên được, chỉ tiếc rằng trong chiến tranh chống Mỹ do phải nhiều lần sơ tán nên chiếc Huy hiệu của Người đã không còn nữa, chỉ còn lại tấm Bằng khen của Bộ Y tế tặng”.
Nói rồi chị đưa tay chỉ lên chiếc Bằng treo trên vách đã ố vàng nhưng vẫn còn đọc rõ ngày Bộ trưởng ký 17/6/1965. Đây là kỷ vật thiêng liêng mà 52 năm qua chị vẫn còn giữ được để chứng minh về một thời tuổi trẻ oanh liệt của những người nữ cán bộ y tế đã hết lòng phục vụ nhân dân, phục vụ người bệnh góp phần tô đẹp thêm hình ảnh của người Phụ nữ Việt Nam anh hùng./.
                                                                   Trần Ngọc Phơn
                                               
 

Các tin khác